Chúng ta đang ở trong một xã hội đã quên không biết khóc, không biết diễn tả cảm xúc – “đau khổ với” người khác: sự thờ ơ ở mức độ toàn cầu đã lấy đi khỏi chúng ta khả năng khóc! Trong Tin Mừng, chúng ta đã nghe tiếng khóc, than van và tiếng rên rỉ thảm thương: “Rachel khóc con bà…vì chúng không còn nữa” (Mt 2,18). Lưỡi gươm chết chóc của Hêrôđê để bảo vệ cho sự an toàn của ông, cho sự mong manh như chiếc bong bóng xà bông của ông. Và nó tiếp tục như thế… Chúng ta hãy xin Chúa gỡ bỏ phần của Hêrôđê đang tiềm ẩn trong trái tim chúng ta. Chúng ta hãy xin Chúa ơn biết khóc trước sự vô cảm của chính mình, trước những gì tàn bạo đang diễn ra trên thế giới, trong trái tim chúng ta và nơi những ai nặc danh mở lối cho những điều kiện xã hội và kinh tế trở nên bi thương như hôm nay. “Có ai khóc không?” Hôm nay, có ai khóc trong thế giới của chúng ta không?

(Trích Nói với con tim)

Tags:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

X
%d bloggers like this: