Thánh Raimunđô chào đời năm 1175 trong một gia đình hiệp sĩ tại lâu đài miền Penyafort. Không chiều theo cuộc sống dễ dãi, Ngài đã dành trọn nỗ lực tuổi trẻ vào việc học hành và thực tập các nhân đức. Mới 20 tuổi, Ngài đã giữ ghế giáo sư triết tại đại học Barcelona. Nhưng vì tinh thần hiếu học và muốn giúp ích cho Giáo hội đắc lực hơn, năm 30 tuổi, Ngài qua Italia để tiếp tục học luật tại Bologna. Tại đây, Ngài đã tốt nghiệp tiến sĩ và thành công trong nghề luật sư, lại còn giảng dạy tại chính đại học Bologna trong ba năm. Nhiều nhà quí phái và bậc quan tước tìm đến với Ngài. Tận tụy hướng dẫn họ, Ngài chỉ mong cho họ tiến bộ. Nếu có bị ép để nhận một ít thù lao nào, thì  Ngài lại đem phân phát hết cho người nghèo.

Năm 1249, Đức giám mục địa phận Barcelona mời Ngài về giúp việc địa phận. Vào  lúc 48 tuổi, thánh nhân đã trốn mọi danh vọng và xin gia nhập dòng Đaminh năm 1222.  Khi nhập Dòng, Ngài chỉ ao ước được trao phó cho những công việc thấp hèn nhất. Nếu được tán thưởng, Ngài liền xin bề trên cho được làm việc đền tội để thay thế.  Việc đền tội Ngài không mong mỏi chút nào, đó là việc nhà dòng trao cho Ngài trách nhiệm viết một tác phẩm về các vấn đề lương tâm để hướng dẫn các cha giải tội. Tác phẩm này cho tới ngày nay vẫn còn danh tiếng.

Năm 1230, Đức giáo hoàng Gregorio IX cảm kích những thành quả do thánh Raimunđô mang lại, đã mời làm cha giải tội cho mình, đồng thời chọn Ngài làm tổng giám mục thành Tarragona. Danh dự này đã khiến thánh nhân, khi nghe tin, lên cơn sốt liền trong vòng ba ngày, Ngài đã xin các Đức hồng y can thiệp cho mình khỏi lãnh nhận gánh nặng này. Cuối cùng Đức giáo hoàng đành chấp thuận.  Làm việc tại giáo triều hơn kém 5 năm, Đức giáo hoàng đã ủy thác cho thánh nhân thu thập các sắc lệnh của các Đức giáo hoàng và các Công đồng. Thánh Raimunđô đã gom góp vào 5 cuốn sách và được phê chuẩn năm 1234. Ngoài việc chu toàn các nghĩa vụ được trao phó, Ngài còn theo đuổi một nếp sống hãm mình, khó khăn, nhiệm nhặt, khiến Ngài lâm trọng bệnh. Thánh nhân liền xin bề trên cho mình được trở về với nếp sống tu sĩ bình thường như mọi anh em khác.

Từ  khước mọi đặc ân, thánh Raimunđô đã rời khỏi Roma trở về Barcelona. Trên chuyến tàu Ngài gặp một người lâm bệnh nặng không còn nói năng được. Ông ra dấu hiệu xin Ngài và mọi người cầu nguyện cho ông. Thánh nhân hỏi ông có muốn xưng tội không? Và bỗng dưng, bệnh nhân liền nói được. Ông ta đã xưng tội rồi tắt thở.

Tại Barcelona, thánh nhân trở lại đời sống đời sám hối và rất gương mẫu. Hàng ngày Ngài vẫn xưng tội trước khi dâng lễ. Ngài nói: “Những ngày bị ngăn trở không xưng tội được, đối với tôi là những tang chế u sầu”.

Năm 1238, Ngài được bầu làm bề trên tổng quyền thứ ba của dòng Đaminh. Suốt hai năm làm bề trên, Ngài đã đi bộ đến thăm viếng mỗi tỉnh dòng để hun nóng lòng nhiêt thành của các tu sĩ. Hai năm sau Ngài xin từ chức vì tuổi già sức yếu.

Tuy nhiên trong những tháng ngày của tuổi về hưu, Ngài vẫn góp phần xây dựng cho tổ quốc. Ngài đã xin thánh Tôma viết một bộ sách để chống lại bọn lạc giáo, như vua Giacôbê yêu cầu. Thánh Tôma đã nhận lời và viết bộ sách “Summa Contra Ghentiles”.

Dù được vua Giacôbê quí mến chiều chuộng, nhưng thánh nhân không ngại cảnh cáo ông ta. Một lần kia, trong cuộc chinh phục đảo Maiorqua, nhà vua mời thánh nhân cùng đi. Thánh nhân nhận lời với ước vọng giảng thuyết để phá đổ những sai lầm tại đó. Nhưng tới nơi, Ngài khám phá ra rằng nhà vua đang phá hoại tổ chức bằng cuộc sống tội lỗi của mình. Ngài can ngăn nhưng nhà vua không lắng nghe và đặc biệt không giữ lời hứa với thánh nhân.

Thánh nhân liền tuyên cáo: “Vì nhà vua không bỏ đường tội lỗi và thất hứa nên tôi sẽ bỏ đi”.

Hoảng hốt vì những lời cương quyết của Thánh Raimunđô, nhà vua cấm mọi tàu thuyền ngoài đảo Maiorqua không được phép chở Ngài vào đất liền. Tương truyên rằng: thánh nhân đã nói với tu sĩ đi theo Ngài rằng: “Vua trần thế cản đường, thì vua trên trời sẽ mở lối cho chúng ta đi”.

Nói rồi, Ngài cởi áo ngoài trải ra trên mặt biển, cắm cây gậy làm cột và cuốn một góc làm buồm. Ngài mời thầy dòng lên “tàu tự chế” nhưng ông không dám. Thế là một mình Ngài đáp “tàu” hồi hương. Vài giờ sau thánh nhân tới bến và Ngài vội vàng cuốn áo thẳng về nhà dòng để tránh tiếng hoan hô của dân chúng. Phép lạ này đã trở thành sức mạnh cải hóa nhà vua, đưa ông trở lại với lương tâm ngay chính.

Về già, thánh Raimunđô đã chịu nhiều cơn đau bệnh, nhưng lòng nhiệt thành của Ngài vẫn bốc cháy không ngừng. Ngày 6 tháng 1 năm 1275 Ngài đã từ giã cõi thế là nơi mà Ngài đã hiến trọn đời phụng vụ Chúa. Hưởng thọ 99 tuổi.

Ðức Giáo Hoàng Clêmentê VII phong ngài lên bậc Hiển Thánh năm 1501. Trong ngày lễ thánh Raimunđô, chúng ta xin ngài dạy chúng ta biết quý trọng đức khiêm nhường và bác ái để dù ở đâu, chúng ta cũng là hiện thân sống động của Chúa Kitô.

Nguồn: tinmung.net

Tags:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

X
%d bloggers like this: